Mặc dù đã cố gắng nhai gừng, ăn bánh quy mặn, nhấm ngụm nước đá, các protein, uống thuốc chống say để tránh những cơn nghén đến bất chợt nhưng tôi vẫn bị nôn cho đến tận khi dạ dày như một chiếc khăn ướt bị vắt kiệt nước.
Lần mang thai đầu tiên, tôi bị ốm nghén khi mới bước sang tuần thứ năm của thai kì.
Và mỗi khi cảm thấy cơ thể kiệt sức như trước, tôi lại được truyền nước. Tôi đã cố gắng đợi thêm vài giờ để truyền nốt nước vào cơ thể mình và trông chờ một điều gì đó có ý nghĩa hơn. Điều này đã xảy ra bốn lần nữa cho đến khi đi khám lại thì tôi đã bị giảm khoảng 10% trọng lượng cơ thể, quần áo của tôi quá rộng, và đôi mắt tôi sâu hoắm vào trong gương mặt tái mét.
Các tuần tiếp theo, tôi đã uống thuốc với niềm hy vọng điều đó có thể giúp tôi tốt hơn. Các loại thuốc Phenergan (thuốc điều trị các bệnh dị ứng) tôi không dùng được vì nó gây cho tôi cảm giác buồn ngủ nhiều hơn so với bình thường, nhưng ngay cả như vậy, sự kết hợp của Phenergan và Zofran (thuốc phòng buồn nôn) cũng không có tác dụng mấy trong việc giúp tôi giảm chứng nôn mửa liên tục. Tôi quay lại viện để xét nghiệm. Lần này, các bác sĩ tìm thấy ketone trong nước tiểu, chất làm cơ thể tôi yếu đi rất nhiều so với bình thường. Nói cách khác, cơ thể tôi không nhận bất cứ thứ gì được đưa vào trong thời gian thai kỳ. Các bác sĩ chẩn đoán tôi mắc triệu nôn nghén, một tình trạng hiếm và đe dọa tính mạng ảnh hưởng đến khoảng 2% thai phụ.
Kể từ khi qua được những tuần khủng khiếp trong lần mang thai đầu tiên, tôi đã có những kiến thức đầy đủ về chứng ốm nghén hiếm gặp trong thời gian mang thai và có khả năng tự kiểm soát được bản thân mình trong những lần mang thai tiếp theo.
Bây giờ tôi đã được điều trị chăm sóc sức khỏe tại nhà. Tôi phải truyền dịch và truyền vitamin 24 giờ một ngày và dạy làm thế nào để có thể đặt được đường truyền tĩnh mạch trung tâm từ ngoại biên (PICC), cách này sẽ giúp cơ thể tôi tiếp nhận được thuốc Zofran thông qua ống truyền.
Trong một vài ngày đầu, trong khi vẫn còn rất yếu nhưng tôi đã có thể bắt đầu đi xung quanh căn hộ. Một vài ngày sau đó, tôi có thể ăn được một con gà tây và bánh sandwich pho mát, nhưng không ăn được nhiều như người khác. Tôi vẫn cần sự giúp đỡ của y tá để tắm một lần một tuần.
Mặc dù chứng buồn nôn và ói mửa không biến mất hoàn toàn, nhưng tôi đã có thể không cần phải sử dụng tới PICC vào tuần thai thứ 20. Thời điểm đó, tôi đã có thể chuyển sang dùng thuốc uống.
|
Vài nét về tác giả Jenn Morson là một cây viết tự do, là mẹ của 4 đứa con. Cô sống tại Annapolis, tiểu bang Maryland, Hoa Kỳ. Cô viết blog chia sẻ bất cứ điều gì kì lạ và ngẫu nhiên xảy đến với mình. |
Liên kết hữu ích cho bà bầu: Tai nghe bà bầu Tiptop Kid Music, tai nghe cho thai nhi


0 nhận xét: